ĐẠI HỌC SƯ PHẠM THÁI NGUYÊN KHOA VẬT LÝ  facebook    RSS    SiteMap
 TRANG CHỦ   >  ĐOÀN THỂ  >  HỘI SINH VIÊN
FaceBookDeliciousGoogleTwitterDiggYahooRedditMySpaceMagnoliaNewsvineStumbleuponTechnoratiFurlBlogMarksYahoo Buzz
Đăng vào Thứ năm, ngày 03/11/2016
Cảm nghĩ nhân ngày 20/11
17 ngày nữa là đến ngày 20/11 QTV xin chúc thầy giáo, cô giáo hiện tại và tương lai sức khỏe, niềm vui và hạnh phúc.

 

CẢM NGHĨ NHÂN NGÀY 20/11
 
Thưa các thầy giáo, cô giáo và các em sinh viên
   Tôi rất vui mừng được phát biểu cảm nghĩ của mình ngày hôm nay, được phát hiểu trong ngày vui thường niên nhưng rất trọng đại trong cuộc đời mỗi người thầy giáo, cô giáo – ngày 20/11.
   Đã có rất nhiều các bài hát, bài thơ và cả những thuật ngữ chính trị cá ngợi nghề thầy giáo, cô giáo. Nhưng những ca từ ấy cũng sẽ trở lên vô nghĩa và vô vị nếu như trong tâm hồn mỗi chúng ta không có hình ảnh thân thương của người thầy giáo, cô giáo đã cùng với Mẹ ta, Cha ta dắt ta từng bước, từng bước vào cuộc sống và đi tới tương lai. Chúng ta, những thầy giáo cô giáo tự hào biết bao khi cứ mỗi năm vào dịp 20/11 này, thì dường như hoa lại nở nhiều hơn, rực rỡ hơn bao giờ hết và khắp trên đường phố gập tràn tiếng cười vui của các em học sinh, của các bậc phụ huynh trên đường đến thăm các thầy cô giáo của mình, của con em mình… Còn căn nhà, nơi ở của các thầy cô thì tràn đầy tiếng nói cười ríu rít của các em như bầy chim rúi rít về sum họp, như “ Xuân quang mãn viện, Thụy khí doanh đình” nghĩa là dường như ở nơi đây luôn tràn gập ánh sáng của mùa xuân và các nguyên khí tốt lành.
   Với tôi, năm nay đón 20/11 là lần thứ 37 tôi đón chào ngày hội của nhà giáo với tư cách người thầy. Ba mươi bẩy năm đã qua đi, suốt quãng thời gian ấy, khi đứng trên bục giảng của lớp học cũng như trong cuộc sống, bằng sự đam mê nghề nghiệp, bằng sự làm việc cần mẫn nghiêm túc, tôi đã chuyển tải tới các em học sinh những tri thức khoa học, đã nói với các em những lời nói với tư cách người thầy mà trong đó lời dịu ngọt cũng có và lời gắt gay cũng có. Lời dịu ngọt bởi lòng người thầy nào mà lại chẳng mấy yêu thương học trò, còn lời gắt gay cũng bởi người thầy nào lại chẳng nóng lòng muốn học trò chóng nên người.
   Tôi chợt nhớ tới một hình tượng mà nhà văn Nga Pautôpxki đã viết trong truyện ngắn “ Bông hồng vàng”. Đó là hình tượng người thợ quét rác của thành Pari hoa lệ đã cần mẫn ngày theo ngày quét rác, đổ rác cho thành phố, và cùng với việc nhọc nhằn đó người thợ quét rác đã chắt chiu lại những bụi cát của các hiệu kim hoàn để đêm về sau một ngày lao động mệt nhọc, người thợ quét rác đó lại say mê đãi lấy những bụi vàng từ cát bụi để rồi, để rồi… đến một ngày kia đã có đủ số bụi vàng để đúc ra một bông hồng bằng vàng, dành tặng cho người thân yêu nhất, mong mang lại hạnh phúc trọn vẹn cho người ấy theo như truyền thuyết. Pauxtôpxki đã ví nhà văn giống như người thợ quét rác kia, hy sinh suốt cả đời mình mong mang lại một Bông Hồng Vàng hạnh phúc cho đời. Còn tôi, tôi nghĩ người giáo viên, sự nghiệp của người giáo viên còn cao quí hơn thế nhiều, bởi người thầy là người chắt chiu từng giọt, từng giọt tinh túy nhất của tri thức để tưới cho những mầm xanh, và nhờ những giọt tri thức chắt chiu ấy những mầm xanh sẽ kết trái, cho đời những trái thơm quả ngọt. Còn nếu thiếu đi những giọt tri thức kia thì các mầm xanh sẽ chỉ còn là sự sống vô tri không có ích, thậm chí còn có hại cho đời.
   Bây giờ mỗi khi nghĩ về cuộc đời của mình, tôi không khỏi cảm ơn định mệnh. Vâng! Cảm ơn định mệnh – nếu như có định mệnh trong cuộc đời này. Cảm ơn định mệnh đã mang đến cho tôi một may mắn, may mắn là tôi được đào tạo trở thành người giáo viên, nghề giáo là nghề và là nghiệp của đời tôi. Và nếu như, có một sự bắt đầu lại của cuộc đời, nếu như ở nghiệm âm của phương trình Fecmidirăc có tồn tại một thế giới của các phản hạt, ở đó cần một sự lựa chọn nghề nghiệp, tôi vẫn chọn nghề giáo là nghề và là nghiệp của đời tôi một lần nữa.
   Thưa các thầy cô và các em
   Để thay cho lời kết cảm nghĩ của tôi nhân ngày 20/11 – ngày hội của các thầy cô giáo – tôi xin được trích lời một bài hát của nhạc sĩ Xuân Phương:
 
…” Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỉ niệm.
Kỉ niệm thân yêu ơi! Sẽ còn nhớ mãi tiếng thầy cô,
Bạn bè mến thương ơi, sẽ còn nhớ những lúc giận hờn
Để rồi mai chia xa, lòng chợt dâng niềm thiết tha
Nhớ bạn bè, nhớ mái trường xưa…
Nếu có ước muốn trong cuộc đời này, hãy nhớ ước uốn cho thời gian trở lại.
Cho nhau khát vọng, đam mêm cháy bỏng, sẽ còn mãi trong tim mỗi người
Để tình yêu ước mơ mãi không phai”
Chúc các thầy cô và các em sức khỏe, niềm tin và hạnh phúc!
 
                                                                                                    Đêm thành phố
                                                                                       Thái nguyên, 19/11/2005
 
 
 
 


Tác giả: Phạm Hùng- GVC
(bộ môn Vật lý Đại cương)
XEM THÊM
Hội thi “ tìm hiểu chương trình giáo dục phổ thông mới” (23/08/2016)
Sinh viên cảnh giác với các lớp kĩ năng (23/08/2016)
Giải nhất cuộc thi Olympic Vật lý sinh viên toàn quốc: Học Sư phạm vì đam mê (16/05/2018)
VIDEO  Xem thêm >>
Đăng ký
Ghi nhớ
Hôm nay 140
Hôm qua 218
Tuần này 1470
Tuần trước 1474
Tháng này 3345
Tháng trước 0
Tổng lượt truy cập 472639
Hiện có -27 khách truy cập
Lên đầu trang